題笑軒

宋代 韓淲
伸眉為作笑軒詩,胡廣中庸天下知。展轉此身俱老矣,紛拿何事不兒嬉。 從教流俗千般巧,莫受榮華一點欺。幾度歸來撫空案,清風明月總相宜。
shēn méi wéi zuò xiào xuān shī   guǎng zhōng yōng tiān xià zhī zhǎn zhuǎn shēn lǎo fēn   shì er    
cóng jiào liú qiān bān qiǎo   shòu róng huá diǎn guī lái kōng àn qīng   fēng míng yuè zǒng xiāng