題庠老頤庵

宋代 樓鑰
下震上艮,下動上止。 分明兩片口脣,包著許多牙齒。 禍自此出,故以言語為戒。 病自此入,故以飲食為忌。 庠者養也,頤者養也。 名庠而住頤庵,知他養個甚底。 直待吞卻栗棘蓬,更與吸盡西江水。 莫問這邊那邊,都是一個道理。
xià zhèn shàng gěn   xià dòng shàng zhǐ  
fēn míng liǎng piàn kǒu chún   bāo zhù duō chǐ  
huò chū   yán wèi jiè  
bìng   yǐn shí wèi  
xiáng zhě yǎng   zhě yǎng  
míng xiáng ér zhù ān   zhī yǎng shèn  
zhí dài tūn què péng   gèng jìn 西 jiāng shuǐ  
wèn zhè biān biān   dōu shì dào li