題硤江蕭氏庵二首 其二

宋代 孫覿
雲逐歸心亂,山隨望眼賒。疏林攲晚照,淺溜咽春沙。 客路三千過,僧窗一笑嘩。此生安稅駕,有地即為家。
yún zhú guī xīn luàn   shān suí wàng yǎn shē shū lín wǎn zhào   qiǎn liū yàn chūn shā
sān qiān guò   sēng chuāng xiào huá shēng ān shuì jià   yǒu wéi jiā