題武昌鄭判官直節亭

宋代 賀鑄
開亭榜直節,寵爾青琅玕。 歲晚傲霜雪,不同天下寒。 挺立百丈夫,被之古衣冠。 春華白粉澤,正色莫敢幹。 越客與登覽,微吟復長嘆。 六鰲方拚戲,雲海翻狂瀾。 儻逢龍伯公,何憚剪一竿。 岐山鳴鳳雛,久刷五色翰。 何以慰朝飢,美實來加餐。 高材陋時用,自持良獨難。 不願裁樂管,伶倫非古官。 浪遭野王輩,三弄為人歡。 願制殺青簡,燦然漆與丹。 褒貶約魯史,終古垂不刊。 顧此托根地,辱哉久泥蟠。
kāi tíng bǎng zhí jié   chǒng ěr qīng láng gān
suì wǎn ào shuāng xuě   tóng tiān xià hán
tǐng bǎi zhàng   bèi zhī guān
chūn huā bái fěn   zhèng gǎn gàn
yuè dēng lǎn   wēi yín cháng tàn
liù áo fāng pàn   yún hǎi fān kuáng lán
tǎng féng lóng gōng   dàn jiǎn gān 竿
shān míng fèng chú   jiǔ shuā hàn
wèi cháo   měi shí lái jiā cān
gāo cái lòu shí yòng   chí liáng nán
yuàn cái guǎn   líng lún fēi guān
làng zāo wáng bèi   sān nòng wéi rén huān
yuàn zhì shā qīng jiǎn   càn rán dān
bāo biǎn yuē shǐ   zhōng chuí kān
tuō gēn   zāi jiǔ pán