題吳

宋代 孫覿
曲徑通林樾,幽棲見草堂。松雲春細細,山雨夜浪浪。 逐臭如聞鮑,吹齏若探湯。平生為善樂,應不羨濠梁。
jìng tōng lín yuè   yōu jiàn cǎo táng sōng yún chūn   shān làng làng
zhú chòu wén bào   chuī ruò tàn tāng píng shēng wéi shàn   yīng xiàn háo liáng