題衛太尉岩集圖

宋代 曹勛
衛公雅志安林泉,稟生似無塵土緣。 英標孤映出群鶴,姿儀密際三界仙。 居臨山麓絕煥麗,楚楚松竹相後先。 幽岩嵌空截綠玉,嘉木蔭映搖蒼煙。 喜招社友共清集,中有一老談幽神。 其餘六逸咸自若,炷香瀹茗殊恰然。 曹丘倚案獨閣筆,想見窘思人所憐。 眾賓得接書史樂,浩氣高壓江湖天。 只覺談話可上漢,不擬步武猶居廛。 墨隱能畫巧為此,一段美事端宜傳。 好辭更賦風月上,勝韻直徹星辰邊。 他時一笑忽相值,固應何止三千年。
wèi gōng zhì ān lín quán   bǐng shēng shì chén yuán  
yīng biāo yìng chū qún   姿 sān jiè xiān  
lín shān jué huàn   chǔ chǔ sōng zhú xiāng hòu xiān  
yōu yán qiàn kōng jié   jiā yīn yìng yáo cāng yān  
zhāo shè yǒu gòng qīng   zhōng yǒu lǎo tán yōu shén  
liù xián ruò   zhù xiāng yuè míng shū qià rán  
cáo qiū àn   xiǎng jiàn jiǒng rén suǒ lián  
zhòng bīn jiē shū shǐ   hào gāo jiāng tiān  
zhǐ jué tán huà shàng hàn   yóu chán  
yǐn néng huà qiǎo wèi   duàn měi shì duān chuán  
hǎo gēng fēng yuè shàng   shèng yùn zhí chè xīng chén biān  
shí xiào xiāng zhí   yīng zhǐ sān qiān nián