題晚香堂二首 其一

明代 李昌祺
弱志弗苟尚,遂與世好殊。性本愛閒逸,種菊繞蓬廬。 時當雪霜厲,群卉悴無餘。斯花獨敷榮,為我莫景娛。 掇英泛美酒,燕坐當前除。菊可制頹齡,酒能解飢劬。 陶然有真樂,此外奚所需。俯仰天地間,百年復何如。 寄語達生者,浮名豈能拘。
ruò zhì gǒu shàng   suì shì hǎo shū xìng běn ài xián zhǒng   rào péng    
shí dāng xuě shuāng   qún huì cuì huā róng wèi   jǐng    
duō yīng fàn měi jiǔ   yàn zuò dāng qián chú zhì tuí líng jiǔ   néng jiě    
táo rán yǒu zhēn   wài suǒ yǎng tiān jiān bǎi   nián    
shēng zhě   míng néng