題萬松亭 其二

宋代 韓駒
老夫愛此摩雲干,欲下黃岡尚據鞍。一疋猶無好東絹,憑誰貌出萬松看。
lǎo ài yún gàn   xià huáng gāng shàng ān yóu hǎo dōng juàn píng   shuí mào chū wàn sōng kàn