題萬松亭

宋代 黃庭堅
天柱峰無心肩,鬱郁高松滿川。 萬身蒼髯老禪,刳心忘義忘年。 說法曾無間歇,松風寺後山前。 四海五湖衲子,更於何處參玄。 若覓向上關捩,靈乙石下流泉。 太平堂中老將,家活都無一錢。 會得佛頭著地,不會佛腳梢天。
tiān zhù fēng xīn jiān   gāo sōng mǎn 滿 chuān
wàn shēn cāng rán lǎo chán   xīn wàng wàng nián
shuō céng jiàn xiē   sōng fēng hòu shān qián
hǎi zi   gèng chǔ cān xuán
ruò xiàng shàng guān liè   líng shí xià liú quán
tài píng táng zhōng lǎo jiàng   jiā huó dōu qián
huì de tóu zhù   huì jiǎo shāo tiān