題王元章梅花圖
會稽老王拙且痴,能畫梅花稱絕奇。春窗走筆生古怪,中有窈窕傾城姿。
人生得閒真是好,得閒不閒惟此老。布袍闒茸發不流,一生只被梅花惱。
天生梅實可和羹,爾梅有花結不成。世間花實總尤物,不如畫圖終古無枯榮。
kuài
會
jī
稽
lǎo
老
wáng
王
zhuō
拙
qiě
且
chī
痴
,
néng
能
huà
畫
méi
梅
huā
花
chēng
稱
jué
絕
qí
奇
。
。
chūn
春
chuāng
窗
zǒu
走
bǐ
筆
shēng
生
gǔ
古
guài
怪
,
zhōng
中
yǒu
有
yǎo
窈
tiǎo
窕
qīng
傾
chéng
城
zī
姿
。
。
rén
人
shēng
生
de
得
xián
閒
zhēn
真
shi
是
hǎo
好
,
dé
得
xián
閒
bù
不
xián
閒
wéi
惟
cǐ
此
lǎo
老
。
。
bù
布
páo
袍
tà
闒
róng
茸
fā
發
bù
不
liú
流
,
yī
一
shēng
生
zhǐ
只
bèi
被
méi
梅
huā
花
nǎo
惱
。
。
tiān
天
shēng
生
méi
梅
shí
實
kě
可
hé
和
gēng
羹
,
ěr
爾
méi
梅
yǒu
有
huā
花
jié
結
bù
不
chéng
成
。
。
shì
世
jiān
間
huā
花
shí
實
zǒng
總
yóu
尤
wù
物
,
bù
不
rú
如
huà
畫
tú
圖
zhōng
終
gǔ
古
wú
無
kū
枯
róng
榮
。
。