題王元章梅花和韻

明代 顧璘
墨池五夜飛玄霜,素靈幻出梅花芳。草堂忽爾見春色,氣序不得由勾芒。 空山慘凜層崖裂,千枝萬枝綴瓊雪。水晶屏風疏影寒,舉頭卻見黃昏月。 江笛橫飄黃鶴韻,遷人莫報長沙信。欲取寒芳寄遠書,轉愁旅思催蓬鬢。 簾外青香撲酒缸,千金莫惜日飛觴。解道明珠交玉體,風流獨羨陳思王。 狐裘蒙茸不知冷,醉臥花前不須醒。夢來直上羅浮巔,占卻梅林千萬頃。
chí fēi xuán shuāng   líng huàn chū méi huā fāng cǎo táng ěr jiàn chūn   yóu gōu máng    
kōng shān cǎn lǐn céng liè   qiān zhī wàn zhī zhuì qióng xuě shuǐ jīng píng fēng shū yǐng hán   tóu què jiàn huáng hūn yuè    
jiāng héng piāo huáng yùn   qiān rén bào cháng shā xìn hán fāng yuǎn shū zhuǎn   chóu cuī péng bìn    
lián wài qīng xiāng jiǔ gāng   qiān jīn fēi shāng jiě dào míng zhū jiāo fēng   liú xiàn chén wáng    
qiú méng róng zhī lěng   zuì huā qián xǐng mèng lái zhí shàng luó diān zhàn   què méi lín qiān wàn qǐng