題亡室真像

宋代 戴復古
求名求利兩茫茫,千里歸來賦悼亡。 夢井詩成增悵恨,鼓盆歌罷轉淒涼。 情鍾我輩那容忍,乳臭諸兒最可傷。 拂拭丹青呼不醒,世間誰有返魂香。
qiú míng qiú liǎng máng máng   qiān guī lái dào wáng
mèng jǐng shī chéng zēng chàng hèn   pén zhuǎn liáng
qíng zhōng bèi róng rěn   xiù zhū ér zuì shāng
shì dān qīng xǐng   shì jiān shuí yǒu fǎn hún xiāng