題汪氏插梅圖卷後

宋代 黎廷瑞
插梅元無梅,春風從何來。 菀菀高樹起,燦燦繁花開。 向來孤山老,鋤雲親自栽。 寧知歲年晚,更受雪霜摧。 用意不食實,無心或成材。 天工未易窺,人力胡為哉。 掩卷既三嘆,今古寧獨梅。 終恐事偶然,願君更深培。
chā méi yuán méi   chūn fēng cóng lái
wǎn wǎn gāo shù   càn càn fán huā kāi
xiàng lái shān lǎo   chú yún qīn zāi
níng zhī suì nián wǎn   gèng shòu xuě shuāng cuī
yòng shí shí   xīn huò chéng cái
tiān gōng wèi kuī   rén wéi zāi
yǎn juàn sān tàn   jīn níng méi
zhōng kǒng shì ǒu rán   yuàn jūn gēng shēn péi