題汪聖鍚墳庵真如軒在玉山常山之間

宋代 楊萬里
東吳南垂楚北際,中央不合大如礪。 百灘千嶂自一川,清空不是人間世。 玉山先生攜老禪,把茅結庵開小軒。 身前身後來醉眠,一醉不醒三千年。 先生杖屨半宇宙,每到此軒去還又。 為憐雪立孤竹君,月骨風箸如許瘦。 向來種筍今排天,先生手痕故依然。 騎龍帝旁為飛仙,玉棺寂寞空寒煙。
dōng nán chuí chǔ běi   zhōng yāng  
bǎi tān qiān zhàng chuān   qīng kōng shì rén jiān shì  
shān xiān sheng xié lǎo chán   máo jié ān kāi xiǎo xuān  
shēn qián shēn hòu lái zuì mián   zuì xǐng sān qiān nián  
xiān sheng zhàng bàn zhòu   měi dào xuān hái yòu  
wèi lián xuě zhú jūn   yuè fēng zhù shòu  
xiàng lái zhǒng sǔn jīn pái tiān   xiān sheng shǒu hén rán  
lóng páng wèi fēi xiān   guān kōng hán yān