題王山史獨鶴亭

清代 屈大均
仙人騏驥是胎禽,千歲丹砂入頂深。聞爾浮丘能相鶴,孤飛忽至華山陰。 華山三峰削青天,白帝金精育大賢。黃河萬里入胸臆,文章一瀉如雲煙。 我本羅浮五色鳥,化為仙人出炎嶠。狂歌不逐衰鳳游,高舉時蒙斥鴳誚。 聞君好鶴鶴亭居,九皋清淚為君娛。攜持杯杓來相就,驂駕煙霞遂共驅。 共驅直向華山巔,鶴兮起舞何翩翩。衣裳皎若玉井蓮,何殊玉女臨樽前。
xiān rén shì tāi qín   qiān suì dān shā dǐng shēn wén ěr qiū néng xiāng   fēi zhì huà shān yīn
huà shān sān fēng xuē qīng tiān   bái jīn jīng xián huáng wàn xiōng   wén zhāng xiè yún yān
běn luó niǎo   huà wèi xiān rén chū yán qiáo kuáng zhú shuāi fèng yóu   gāo shí méng chì yàn qiào
wén jūn hǎo tíng   jiǔ gāo qīng lèi wèi jūn xié chí bēi sháo lái xiāng jiù   cān jià yān xiá suì gòng
gòng zhí xiàng huà shān diān   piān piān shang jiǎo ruò jǐng lián   shū lín zūn qián