題王起宗畫松岩圖

元代 楊載
雲起重岩郁凌亂,長松落落樹直干。若人於此結茅屋,爽氣飄然拂霄漢。 艤舟之子何逍遙,從者傴僂攜一瓢。山中無日不閒暇,跋涉相顧凌風飆。 始知王宰用意高,使人觀圖鄙吝消。世間未必有此景,塗抹變幻憑秋毫。 丹青遊戲固足樂,收絕視聽搜冥寞。向來為政殊不惡,乃爾胸中有丘壑。
yún zhòng yán líng luàn   cháng sōng luò luò shù zhí gàn ruò rén jié máo shuǎng   piāo rán xiāo hàn    
zhōu zhī xiāo yáo   cóng zhě xié piáo shān zhōng xián xiá   shè xiāng líng fēng biāo    
shǐ zhī wáng zǎi yòng gāo   shǐ 使 rén guān lìn xiāo shì jiān wèi yǒu jǐng   biàn huàn píng qiū háo    
dān qīng yóu   shōu jué shì tīng sōu míng xiàng lái wéi zhèng shū è nǎi   ěr xiōng zhōng yǒu qiū