題汪輦雲魚亭遠眺圖

清代 饒學曙
寫生不在貌,微意托楮端。披圖窮窈窕,颯颯秋氣寒。 長松倚天際,白雲浮漫漫。孤亭傍危石,仿佛聞幽蘭。 中有苦吟士,十年著一冠。宮商發天籟,絲竹鳴流湍。 古調非不美,不為俗耳歡。改弦諧眾慮,惻惻心悲酸。 邯鄲求故步,失路空蹣跚。行矣慎自愛,莫嘆知音難。
xiě shēng zài mào   wēi tuō chǔ duān qióng yǎo tiǎo   qiū hán
cháng sōng tiān   bái yún màn màn tíng bàng wēi shí   fǎng 仿 wén yōu lán
zhōng yǒu yín shì   shí nián zhù guān gōng shāng tiān lài   zhú míng liú tuān
diào 調 fēi měi   wéi ěr huān gǎi xián xié zhòng   xīn bēi suān
hán dān qiú   shī kōng pán shān xíng shèn ài   tàn zhī yīn nán