題外祖母夫人李氏墓陟屺亭

宋代 許及之
陟屺哀哀八十親,渭陽念母我傷情。等為孝子終身慕,最慘嬰兒半路聲。 已把山光占塾教,底須宅相寫亭名。登亭更望芙蓉頂,吹棘風前淚並傾。
zhì āi āi shí qīn   wèi yáng niàn shāng qíng děng wéi xiào zhōng shēn zuì   cǎn yīng ér bàn shēng    
shān guāng zhàn shú jiào   zhái xiāng xiě tíng míng dēng tíng gèng wàng róng dǐng chuī   fēng qián lèi bìng qīng