題外甥楊克一詩篇末

宋代 張耒
十年不復上天津,閒卻西都幾度春。 里巷夢中迷向背,山河句里見精神。 藝成斧鑿真須棄,學富篇竟自不貧。 莫倚詠兒兼贈婦,須知漸與老為鄰。
shí nián shàng tiān jīn   xián què 西 dōu chūn  
xiàng mèng zhōng xiàng bèi   shān jiàn jīng shén  
chéng záo zhēn   xué piān jìng pín  
yǒng ér jiān zèng   zhī jiàn lǎo wèi lín