題桃源王少卿占山亭

宋代 樓鑰
納納乾坤一草亭,西山盡見若秋屏。 霜余遠水呈天碧,雨過遙空現帝青。 逸叟真成陶令隱,高懷長似屈原醒。 肯堂固賴賢孫子,精爽猶疑尚有靈。
qián kūn cǎo tíng   西 shān jǐn jiàn ruò qiū píng  
shuāng yuǎn shuǐ chéng tiān   guò yáo kōng xiàn qīng  
sǒu zhēn chéng táo lìng yǐn   gāo huái zhǎng shì yuán xǐng  
kěn táng lài xián sūn zi   jīng shuǎng yóu shàng yǒu líng