題桃源
山翠參差水渺茫,秦人昔在楚封疆。當時避世乾坤窄,
此地安家日月長。草色幾經壇杏老。岩花猶帶澗桃香。
他年倘遂平生志,來著霞衣侍玉皇。
shān
山
cuì
翠
cēn
參
cī
差
shuǐ
水
miǎo
渺
máng
茫
,
qín
秦
rén
人
xī
昔
zài
在
chǔ
楚
fēng
封
jiāng
疆
。
。
dāng
當
shí
時
bì
避
shì
世
qián
乾
kūn
坤
zhǎi
窄
,
cǐ
此
dì
地
ān
安
jiā
家
rì
日
yuè
月
zhǎng
長
。
。
cǎo
草
sè
色
jǐ
幾
jīng
經
tán
壇
xìng
杏
lǎo
老
。
。
yán
岩
huā
花
yóu
猶
dài
帶
jiàn
澗
táo
桃
xiāng
香
。
。
tā
他
nián
年
tǎng
倘
suì
遂
píng
平
shēng
生
zhì
志
,
lái
來
zhù
著
xiá
霞
yī
衣
shì
侍
yù
玉
huáng
皇
。
。