題陶集

宋代 呂南公
未讀陶詩已愛閒,自從能讀轉思山。煙霞合定徘徊分,塵土剛侵勉強顏。 伊昔有人安白屋,祗今何事慕青綸。披蓑戴笠終當去,更在規謀俛仰間。
wèi táo shī ài xián   cóng néng zhuǎn shān yān xiá dìng pái huái fēn chén   gāng qīn miǎn qiǎng yán    
yǒu rén ān bái   zhī jīn shì qīng lún suō dài zhōng dāng gèng   zài guī móu yǎng jiān