題湯正仲墨梅

宋代 陳耆卿
閒庵筆底回三春,平生愛為梅寫真。 只今龍鍾已八十,雙瞳挾電搖青旻。 芒鞋轍跡半天下,學語兒曹讀君畫。 孤根踞鐵幾經年,轉作平梢月倒掛。 我家破屋同蝸牛,素壁懸來春復秋。 試攜纖練覓天巧,門外觀者何其稠。 真花著雪苔枝愧,君為描摸應添瘦。 朝開暮落春不留,豈若墨本堪不朽, 臨風靜玩意趣長,何當爛熳揮滿床。 孤山老人醉中見,便欲信手賦暗香。
xián ān huí sān chūn   píng shēng ài wèi méi xiě zhēn  
zhī jīn lóng zhōng shí   shuāng tóng xié diàn yáo qīng mín  
máng xié zhé bàn tiān xià   xué ér cáo jūn huà  
gēn tiě jīng nián   zhuǎn zuò píng shāo yuè dào guà  
jiā tóng niú   xuán lái chūn qiū  
shì xié xiān liàn tiān qiǎo   mén wài guān zhě chóu  
zhēn huā zhù xuě tái zhī kuì   jūn wèi miáo yīng tiān shòu  
cháo kāi luò chūn liú   ruò běn kān xiǔ  
lín fēng jìng wán zhǎng   dāng làn màn huī mǎn 滿 chuáng  
shān lǎo rén zuì zhōng jiàn   biàn 便 xìn shǒu àn xiāng