題炭谷湫祠堂

唐代 韓愈
萬生都陽明,幽暗鬼所寰。嗟龍獨何智,出入人鬼間。 不知誰為助,若執造化關。厭處平地水,巢居插天山。 列峰若攢指,石盂仰環環。巨靈高其捧,保此一掬慳。 森沈固含蓄,本以儲陰奸。魚鱉蒙擁護,群嬉傲天頑。 翾翾棲托禽,飛飛一何閒。祠堂像侔真,擢玉紆煙鬟。 群怪儼伺候,恩威在其顏。我來日正中,悚惕思先還。 寄立尺寸地,敢言來途艱。吁無吹毛刃,血此牛蹄殷。 至令乘水旱,鼓舞寡與鰥。林叢鎮冥冥,窮年無由刪。 妍英雜艷實,星瑣黃朱斑。石級皆險滑,顛躋莫牽攀。 龍區雛眾碎,付與宿已頒。棄去可奈何,吾其死茅菅。
wàn shēng dōu yáng míng   yōu àn guǐ suǒ huán jiē lóng zhì   chū rén guǐ jiān
zhī shuí wèi zhù   ruò zhí zào huà guān yàn chù píng shuǐ   cháo chā tiān shān
liè fēng ruò zǎn zhǐ   shí yǎng huán huán líng gāo pěng   bǎo qiān
sēn shěn hán   běn chǔ yīn jiān biē méng yōng   qún ào tiān wán
xuān xuān tuō qín   fēi fēi xián táng xiàng móu zhēn   zhuó yān huán
qún guài yǎn hòu   ēn wēi zài yán lái zhèng zhōng   sǒng xiān hái
chǐ cùn   gǎn yán lái jiān chuī máo rèn   xuè niú yīn
zhì lìng chéng shuǐ hàn   guǎ guān lín cóng zhèn míng míng   qióng nián yóu shān
yán yīng yàn shí   xīng suǒ huáng zhū bān shí jiē xiǎn huá   diān qiān pān
lóng chú zhòng suì   宿 bān nài   máo jiān