題宿雲軒

宋代 王之道
朝來怯秋霜,生撇瓮里清。 我老顏已衰,一杯聊發赬。 村龍怪我醉,忽吠三二聲。 蜀月不可見,宿雲有新行。
zhāo lái qiè qiū shuāng   shēng piē wèng qīng  
lǎo yán shuāi   bēi liáo chēng  
cūn lóng guài zuì   fèi sān èr shēng  
shǔ yuè jiàn   宿 yún yǒu xīn xíng