題孫君山亭

唐代 牟融
長年樂道遠塵氛,靜築藏修學隱淪。吟對琴樽庭下月, 笑看花木檻前春。閒來欲著登山屐,醉里還披漉酒巾。 林壑能忘軒冕貴,白雲黃鶴好相親。
cháng nián dào yuǎn chén fēn   jìng zhù cáng xiū xué yǐn lún yín duì qín zūn tíng xià yuè  
xiào kàn huā kǎn qián chūn xián lái zhù dēng shān   zuì hái jiǔ jīn
lín néng wàng xuān miǎn guì   bái yún huáng hǎo xiāng qīn