題孫季蕃詩

宋代 葉適
子美太白常住世,佳人栩栩夢魂通。 瀉落天河澆汝舌,移來不周盪汝胸。 千家錦機一手織,萬古戰場兩峰直。 孰南孰雅喚莫前,虛簫浪管吹寒煙。
zi měi tài bái cháng zhù shì   jiā rén mèng hún tōng  
xiè luò tiān jiāo shé   lái zhōu dàng xiōng  
qiān jiā jǐn shǒu zhī   wàn zhàn chǎng liǎng fēng zhí  
shú nán shú huàn qián   xiāo làng guǎn chuī hán yān