題宋知州瞻彼南山圖詩

明代 楊士奇
北方之山恆山尊,上出河漢凌星辰。常時出雲作霖雨,滋育萬物乘陽春。 東風浩蕩清川瀉,川上人家住瀟灑。內黃舊是故殷城,臨水觀山足公暇。 此邦名與山齊高,古來為政多賢勞。高山景仰攀逸駕,母負青年志氣豪。
běi fāng zhī shān héng shān zūn   shàng chū hàn líng xīng chén cháng shí chū yún zuò lín   wàn chéng yáng chūn    
dōng fēng hào dàng qīng chuān xiè   chuān shàng rén jiā zhù xiāo nèi huáng jiù shì yīn chéng lín   shuǐ guān shān gōng xiá    
bāng míng shān gāo   lái wéi zhèng duō xián láo gāo shān jǐng yǎng pān jià   qīng nián zhì háo