題松江驛

唐代 方干
便向中流出太陽,兼疑大岸逼浮桑。門前白道通丹闕, 浪里青山占幾鄉。帆勢落斜依浦漵,鐘聲斷續在滄茫。 古今悉不知天意,偏把雲霞媚一方。
biàn 便 xiàng zhōng liú chū tài yang   jiān àn sāng mén qián bái dào tōng dān quē  
làng qīng shān zhàn xiāng fān shì luò xié   zhōng shēng duàn zài cāng máng
jīn zhī tiān   piān yún xiá mèi fāng