題松谷

明代 龐嵩
年來佛隱山居寂,日對髯翁石凹深。已過翻濤鳴陣雨,忽來飛錫度跫音。 空中有色咸歸相,竅里通神本即心。解識定時無出入,不妨坐臥更沉吟。
nián lái yǐn shān   duì rán wēng shí āo shēn guò fān tāo míng zhèn   lái fēi qióng yīn    
kōng zhōng yǒu xián guī xiāng   qiào tōng shén běn xīn jiě shí dìng shí chū   fáng zuò gèng chén yín