題司門李文園亭

宋代 黃庭堅
白氏草堂元自葺,陶公三徑不教荒。 青蕉雨後開書卷,黃菊霜前碎鵠裳。 落日看山憑曲檻,清風談道據胡床。 此來遂得歸休意,卻莫翻然起相湯。
bái shì cǎo táng yuán   táo gōng sān jìng jiào huāng  
qīng jiāo hòu kāi shū juàn   huáng shuāng qián suì shang  
luò kàn shān píng kǎn   qīng fēng tán dào chuáng  
lái suì guī xiū   què fān rán xiāng tāng