題司馬相如琴台

宋代 邵博
長卿本豪傑,禮法安可處。 手彈南風琴,心調東鄰女。 雜身慷保中,初不忌笑侮。 大者固已立,下此皆可補。 三賦爭日星,一書起今古。 其餘不自秘,輒為人所取。 何當盡見之,真是文章祖。 凜然千載下,英氣猶可睹。 兒曹爾何知,杯酒那可污。 故台已丘墟,勝絕誰敢據。 我來訪遺蹟,低回不忍去。 詩成欲叫君,雲車隔煙霧。
zhǎng qīng běn háo jié   ān chù
shǒu dàn nán fēng qín   xīn diào 調 dōng lín
shēn kāng bǎo zhōng   chū xiào
zhě   xià jiē
sān zhēng xīng   shū jīn
  zhé wéi rén suǒ
dāng jǐn jiàn zhī   zhēn shi wén zhāng
lǐn rán qiān zǎi xià   yīng yóu
ér cáo ěr zhī   bēi jiǔ
tái qiū   shèng jué shuí gǎn
lái fǎng   huí rěn
shī chéng jiào jūn   yún chē yān