題寺壁

宋代 陸游
庵居渾似罷參僧,除卻痴憨百不能。 意倦有時憑曲幾,興來隨處曳枯藤。 雲山直去寧須伴?蘚磴高攀不計層。 聞道鼉鳴天欲雨,松門小住看雲興。
ān hún cān sēng   chú què chī hān bǎi néng
juàn yǒu shí píng   xīng lái suí chù téng
yún shān zhí níng bàn   xiǎn dèng gāo pān céng
wén dào tuó míng tiān   sōng mén xiǎo zhù kàn yún xīng