題書齋

宋代 龍輔
深閨漸老大,始學謝娘詩。 描筆題成句,良人事作師。 白頭慚卓女,團扇愧班姬。 豈敢傳千載,聊將遣一時。
shēn guī jiàn lǎo   shǐ xué xiè niáng shī  
miáo chéng   liáng rén shì zuò shī  
bái tóu cán zhuó   tuán shàn kuì bān  
gǎn chuán qiān zǎi   liáo jiāng qiǎn shí