題水鵲

宋代 韓淲
水鵲沖衝過,山鴉撲撲飛。澗深應得趣,樹密自能歸。 古路人行少,家寒客到稀。世途多轗軻,鄰里且相依。
shuǐ què chōng chōng guò   shān fēi jiàn shēn yīng de   shù néng guī
rén xíng shǎo   jiā hán dào shì duō kǎn   lín qiě xiāng