題識山堂

宋代 陳造
物之或暌九牛毛,理有適契鶴鳴皋。 對山眩旋目無主,山靈定笑山不遭。 廬阜姿態杳莫狀,煙容嵐影翻海濤。 德人眼力了天巧,離朱眸睨難形逃。 高堂面勢踞縹緲,曠度灑落遺塵勞。 萬巧千奇領定體,如闖闤闠挹同袍。 要須般礴煩畫史,正自指顧分秋毫。 聞道樽罍富賓從,至今捲軸餘風騷。 我登斯堂唶遲暮,仙翁已躡海上鰲。 橫前三萬八千丈,天台信美非其曹。 崩騰恍駭失要領,窺覘歷覽首屢搔。 先生翳鸞驂紫鳳,想後韓眾前盧敖。 白玉之童手碧桃,雙成智瓊各雲璈。 神遊未置茲山遨,徙倚悵望吾鬱陶。 塵中局束真狴牢,但覺德人山與高。
zhī huò kuí jiǔ niú máo   yǒu shì míng gāo  
duì shān xuàn xuán zhǔ   shān líng dìng xiào shān zāo  
姿 tài yǎo zhuàng   yān róng lán yǐng fān hǎi tāo  
rén yǎn le tiān qiǎo   zhū móu nán xíng táo  
gāo táng miàn shì piāo miǎo   kuàng luò chén láo  
wàn qiǎo qiān lǐng dìng   chuǎng huán huì tóng páo  
yào bān fán huà shǐ   zhèng zhǐ fēn qiū háo  
wén dào zūn léi bīn cóng   zhì jīn juàn zhóu fēng sāo  
dēng táng chí   xiān wēng niè hǎi shàng áo  
héng qián sān wàn qiān zhàng   tiān tāi xìn měi fēi cáo  
bēng téng huǎng hài shī yào lǐng   kuī chān lǎn shǒu sāo  
xiān sheng luán cān fèng   xiǎng hòu hán zhòng qián áo  
bái zhī tóng shǒu táo   shuāng chéng zhì qióng yún áo  
shén yóu wèi zhì shān áo   chàng wàng táo  
chén zhōng shù zhēn láo   dàn jué rén shān gāo