題山亭

唐代 王質
馬喜名山去不停,半鞭馳度兩峰青。飛來山鳥能言語,老去江梅尚典型。 溪女半扉撩倦客,野僧三肅上孤亭。百灘流水蒼煙上,倚盡斜陽且更聽。
míng shān tíng   bàn biān chí liǎng fēng qīng fēi lái shān niǎo néng yán lǎo   jiāng méi shàng diǎn xíng    
bàn fēi liāo juàn   sēng sān shàng tíng bǎi tān liú shuǐ cāng yān shàng   jǐn xié yáng qiě gèng tīng