題山水障子為蕭溪耕者賦

宋代 張掞
蕭溪先生樂山者,結屋臨溪頗幽雅。開軒見水不見山,卻向圖中看揮灑。 高齋素筆懸清風,仿佛坐我林崖下。群峰奔馳勢如馬,綠樹人家面平野。 層閣忽從天際來,飛泉遠自峰頭瀉。半山雲氣千峰白,滿谷霞生萬岩赭。 野橋日落行人稀,幽徑花開知者寡。蕭溪閒居晝多暇,坐對此圖看不舍。 平生況復能食力,春作鋤犁躬自把。短蓑朝耕隴上雲,長檠夜落書邊灺。 有時歸來面盟鷗,鯨吸春醅知幾斝。登高或著謝傅屐,帶酒何妨遠公社。 臨池每解學來禽,對客猶知論裹鮓。醉中邀我賦長篇,老我才疏不堪寫。
xiāo xiān sheng shān zhě   jié lín yōu kāi xuān jiàn shuǐ jiàn shān què   xiàng zhōng kàn huī    
gāo zhāi xuán qīng fēng   fǎng 仿 zuò lín xià qún fēng bēn chí shì   shù rén jiā miàn píng    
céng cóng tiān lái   fēi quán yuǎn fēng tóu xiè bàn shān yún qiān fēng bái mǎn   滿 xiá shēng wàn yán zhě    
qiáo luò xíng rén   yōu jìng huā kāi zhī zhě guǎ xiāo xián zhòu duō xiá zuò   duì kàn shě    
píng shēng kuàng néng shí   chūn zuò chú gōng duǎn suō cháo gēng lǒng shàng yún zhǎng   qíng luò shū biān xiè    
yǒu shí guī lái miàn méng ōu   jīng chūn pēi zhī jiǎ dēng gāo huò zhe xiè dài   jiǔ fáng yuǎn gōng shè    
lín chí měi jiě xué lái qín   duì yóu zhī lùn guǒ zhǎ zuì zhōng yāo cháng piān lǎo   cái shū kān xiě