題山水圖

明代 楊士奇
結纓二十載,素髮忽盈簪。才薄識且疏,驅馳百不任。 憂虞積懷抱,流塵暗衣襟。瀟散此誰與,結廬在幽深。 危峰疊蒼翠,灌木郁成陰。奔泉瀉石澗,浮嵐掩遙岑。 駘蕩時物榮,交交響春禽。趣與清景會,而無塵俗侵。 窗中南華篇,流玩以澄心。相知一二輩,囊琴亦來尋。 更迭為我彈,泠泠皆雅音。怡然樂吾天,撫卷心為歆。 俛首發長嘆,悵然興越吟。
jié yīng èr shí zài   yíng zān cái báo shí qiě shū   chí bǎi rèn
yōu huái bào   liú chén àn jīn xiāo sàn shuí   jié zài yōu shēn
wēi fēng dié cāng cuì   guàn chéng yīn bēn quán xiè shí jiàn   lán yǎn yáo cén
dài dàng shí róng   jiāo jiāo xiǎng chūn qín qīng jǐng huì   ér chén qīn
chuāng zhōng nán huá piān   liú wán chéng xīn xiāng zhī èr bèi   náng qín lái xún
gēng dié wèi dàn   líng líng jiē yīn rán tiān   juǎn xīn wèi xīn
shǒu cháng tàn   chàng rán xīng yuè yín