題山水畫

明代 張寧
東風雨足春芳早,天雞一聲春已曉。陽烏飛立扶桑顛,紫氣虹光繞雲表。 南山煥聳青巑岏,北山突兀蒼龍盤。飛泉出峽山欲動,眼前似覺天河翻。 松山檜柏連崖嶂,樓閣亭台迷遠望。行居坐作總優閒,斷隔紅塵幾千丈。 松飄晴雪落鷗沙,想像吳興學士家。墨妙亭中調舞鶴,碧瀾堂外泊浮槎。 抱琴有客穿花塢,吠犬鳴雞日將午。主人聞客未褰裳,童子迎賓倏開戶。 白雪陽春曲暫停,好乘清興共高登。蓬萊方丈知何處,羨門安期焉可憑。 江山風月應長在,山下遊人歲更改。已見朱顏換白頭,未會桑田變滄海。 古往今來事共然,榮枯開落事相緣。不如遍歷佳山水,日日相攜上酒船。
dōng fēng chūn fāng zǎo   tiān shēng chūn xiǎo yáng fēi sāng diān   hóng guāng rào yún biǎo    
nán shān huàn sǒng qīng cuán wán   běi shān cāng lóng pán fēi quán chū xiá shān dòng yǎn   qián shì jué tiān fān    
sōng shān guì bǎi lián zhàng   lóu tíng tái yuǎn wàng xíng zuò zuò zǒng yōu xián duàn   hóng chén qiān zhàng    
sōng piāo qíng xuě luò ōu shā   xiǎng xiàng xīng xué shì jiā miào tíng zhōng diào 調   lán táng wài chá    
bào qín yǒu chuān 穿 huā   fèi quǎn míng jiāng zhǔ rén wén wèi qiān cháng tóng   yíng bīn shū kāi    
bái xuě yáng chūn zàn tíng   hǎo chéng qīng xīng gòng gāo dēng péng lái fāng zhang zhī chǔ xiàn   mén ān yān píng    
jiāng shān fēng yuè yīng zhǎng zài   shān xià yóu rén suì gēng gǎi jiàn zhū yán huàn bái tóu wèi   huì sāng tián biàn cāng hǎi    
wǎng jīn lái shì gòng rán   róng kāi luò shì xiāng yuán biàn jiā shān shuǐ   xiāng xié shàng jiǔ chuán