題僧自悅山中白雲

宋代 王稱
度壑穿林元是幻,風收雨散卻還空。要知自悅與持贈,都在青天片月中。
chuān 穿 lín yuán shì huàn   fēng shōu sàn què hái kōng yào zhī yuè chí zèng   dōu zài qīng tiān piàn yuè zhōng