題三祖山

宋代 王之道
觀山不憚遠,有癖老增劇。 是行迫王事,所過飛鳥疾。 路傍四五祖,不得著腳歷。 朝來所干集,我願容自適。 沖寒走海會,嘯吟遂終日。 眷言三祖山,經從阻良覿。 僧果知我意,飯仆濟行色。 崎嶇五十里,入山及未昃。 山頭殘雪在,青瑤點微白。 殷勤承老禪,傾蓋同莫逆。 為言信此山,予寶始今日。 欲以扶我衰,不鄙昔輕策。 捫蘿助探討,躡石共登陟。 群峰聳遙翠,一水漲深碧。 行行何所喜。兩腳有餘力。 歸來飽香積,清淡更過昔。
guān shān dàn yuǎn   yǒu lǎo zēng
shì xíng wáng shì   suǒ guò fēi niǎo
bàng   zháo jiǎo
zhāo lái suǒ gàn   yuàn róng shì
chōng hán zǒu hǎi huì   xiào yín suì zhōng
juàn yán sān shān   jīng cóng liáng 覿
sēng guǒ zhī   fàn xíng
shí   shān wèi
shān tóu cán xuě zài   qīng yáo diǎn wēi bái
yīn qín chéng lǎo chán   qīng gài tóng
wéi yán xìn shān   bǎo shǐ jīn
shuāi   qīng
mén luó zhù tàn tǎo   niè shí gòng dēng zhì
qún fēng sǒng yáo cuì   shuǐ zhǎng shēn
xíng xíng suǒ liǎng jiǎo yǒu
guī lái bǎo xiāng   qīng dàn gèng guò