題三清殿後壁

宋代 白玉蟾
些兒頑石些兒水,畫工撐眸幾睥睨。 忽然心孔開一竅,呼吸掇來歸幅紙。 白髮黃冠逞神通,手把武夷提得起。 大槐宮中作螻蟻,醒來聞此心豁喜。 芒鞋竹杖一彈指,三十六峰落眉尾。 魏王豈是中秋死,玉骨猶存香迤邐。 八百年來覓只鶴,一舉直上三萬里。 半杯澆濕曾孫齒,幔亭遺事落人耳。 新村渡頭拽轉蓬,寒猿聲落青煙里。 老松今已幾年梢,毛竹於今復生米。 岩上無人花自紅,幽鳥自鳴鳴自止。 笑將鐵笛起清風,白雲飛過看無蹤。 夜來月影掛梧桐,莓苔滿地綠容容。 丹崖高處藥爐空,洞前雲深千萬重。 我亦偶來還自去,一夜瀟瀟江上雨。 飛廉怒答滿空雪,天柱峰前飛柳絮。
xiē ér wán shí xiē ér shuǐ   huà gōng chēng móu
rán xīn kǒng kāi qiào   duō lái guī zhǐ
bái huáng guān chěng shén tōng   shǒu
huái gōng zhōng zuò lóu   xǐng lái wén xīn huō
máng xié zhú zhàng tán zhǐ   sān shí liù fēng luò méi wěi
wèi wáng shì zhōng qiū   yóu cún xiāng
bǎi nián lái zhǐ   zhí shàng sān wàn
bàn bēi jiāo shī zēng sūn chǐ   màn tíng shì luò rén ěr
xīn cūn tóu zhuāi zhuǎn péng   hán yuán shēng luò qīng yān
lǎo sōng jīn nián shāo   máo zhú jīn shēng
yán shàng rén huā hóng   yōu niǎo míng míng zhǐ
xiào jiāng tiě qīng fēng   bái yún fēi guò kàn zōng
lái yuè yǐng guà tóng   méi tái mǎn 滿 róng róng
dān gāo chù yào kōng   dòng qián yún shēn qiān wàn zhòng
ǒu lái huán   xiāo xiāo jiāng shàng
fēi lián mǎn 滿 kōng xuě   tiān zhù fēng qián fēi liǔ