題三茅堂讀放翁碑易道士設茗

宋代 韓淲
寶山最佳處,突兀三茅堂。幽襟玩岩穴,散腳登崇岡。 梅亭雖未花,自覺草樹香。午陰布修干,禽鳥時來翔。 下視江海波,風煙渺茫茫。貞石披妙詞,摩挲有餘光。 吾身已塵土,乃得閒相羊。羽人復能吟,煎茗邀山房。 意勝神頓適,俗遠慮兼忘。乃知軒裳縶,自苦升斗藏。 飢餓非難忍,歲月空帝鄉。揮手下山去,餘情滿秋陽。
bǎo shān zuì jiā chǔ   sān máo táng yōu jīn wán yán xué sàn   jiǎo dēng chóng gāng    
méi tíng suī wèi huā   jué cǎo shù xiāng yīn xiū gàn qín   niǎo shí lái xiáng    
xià shì jiāng hǎi   fēng yān miǎo máng máng zhēn shí miào   yǒu guāng    
shēn chén   nǎi xián xiāng yáng rén néng yín jiān   míng yāo shān fáng    
shèng shén dùn shì   yuǎn jiān wàng nǎi zhī xuān cháng zhí   shēng dǒu cáng    
è fēi nàn rěn   suì yuè kōng xiāng huī shǒu xià shān   qíng mǎn qiū 滿 yáng