題三閭大夫離騷後

清代 謝蘭生
瓦釜既用事,黃鐘故應棄。眾醉乃獨醒,尤為同列忌。 主聽復不聰,孤臣數益窮。疏後旋見謫,誰能鑒其衷。 《卜居》以明心,《離騷》以寄慨。終與汨羅沈,朴忠何由遂。 至今沅湘間,悲風繞荒寺。
yòng shì   huáng zhōng yīng zhòng zuì nǎi xǐng   yóu wéi tóng liè
zhǔ tīng cōng   chén shù qióng shū hòu xuán jiàn zhé   shuí néng jiàn zhōng
míng xīn   ,《 sāo kǎi zhōng luó shěn   zhōng yóu suì
zhì jīn yuán xiāng jiān   bēi fēng rào huāng