殢人嬌 其二 曾韻壽詞

宋代 楊無咎
露下天高,最是中秋景勝。喜銀蟾、十分增暈。嫦娥飛下,見霧鬟風鬢。 念八景園中,畫誰能盡。 慢奏雲韶,美斟仙醞。清不寐、桂香成陣。只愁來夕,又陰晴無准。 卻待約重圓,後期難問。
xià tiān gāo   zuì shì zhōng qiū jǐng shèng yín chán shí fēn zēng yūn cháng é fēi xià jiàn huán   fēng bìn        
niàn jǐng yuán zhōng   huà shuí néng jǐn  
màn zòu yún sháo   měi zhēn xiān yùn qīng mèi guì xiāng chéng zhèn zhǐ chóu lái yòu yīn qíng   zhǔn        
què dài yuē chóng yuán   hòu nán wèn