殢人嬌

宋代 張擴
多少胭脂,勻成點就。千枝亂、攢紅堆繡。花無長好,更光陰去驟。對景憶良朋,故應招手。 曾記年時,花間把酒。枉淋浪、春衫濕透。文園今病,問遠能來否。卻道有,荼コ牡丹時候。
duō shǎo yān zhī   yún chéng diǎn jiù qiān zhī luàn zǎn hóng duī xiù huā zhǎng hǎo   gèng guāng yīn zhòu duì jǐng liáng péng   yīng zhāo shǒu
céng nián shí   huā jiān jiǔ wǎng lín làng chūn shān shī tòu wén yuán jīn bìng   wèn yuǎn néng lái fǒu què dào yǒu     dan shí hou