殢人嬌

宋代 張擴
深院海棠,誰倩春工染就。映窗戶、爛如錦繡。東君何意,便風狂雨驟。堪恨處,一枝未曾到手。 今日乍晴,匆匆命酒。猶及見、胭脂半透。殘紅幾點,明朝知在否。問何似,去年看花時候。
shēn yuàn hǎi táng   shuí qiàn chūn gōng rǎn jiù yìng chuāng hu làn jǐn xiù dōng jūn   biàn 便 fēng kuáng zhòu kān hèn chù   zhī wèi céng dào shǒu
jīn zhà qíng   cōng cōng mìng jiǔ yóu jiàn yān zhī bàn tòu cán hóng diǎn   míng cháo zhī zài fǒu wèn   nián kàn huā shí hou