殢人嬌

宋代 晁端禮
旋剔銀燈,高褰斗帳。孜孜地、看伊模樣。端相一餉,揉搓一餉。不會得、知他甚家娘養。 不見些兒,行思坐想。分飛後、怎生□向。天天若許,長長偎傍。頂戴著、一生也即不枉。
xuán yín dēng   gāo qiān dǒu zhàng kàn yàng duān xiāng xiǎng   róu cuo xiǎng huì de zhī shén jiā niáng yǎng
jiàn xiē ér   xíng zuò xiǎng fēn fēi hòu zěn shēng   xiàng tiān tiān ruò   cháng cháng wēi bàng dǐng dài zhù shēng wǎng