殢人嬌

宋代 向子諲
白似雪花,柔於柳絮。胡蝶兒、鎮長一處。春風駘蕩,驀然吹去。得遊絲、半空惹住。波上精神,掌中態度。分明是、彩雲團做。當年飛燕,從今不數。只恐是、高唐夢中神女。
bái xuě huā   róu liǔ dié ér zhèn zhǎng chù chūn fēng dài dàng   rán chuī yóu bàn kōng zhù shàng jīng shén   zhǎng zhōng tài fēn míng shì cǎi yún tuán zuò dāng nián fēi yàn   cóng jīn shù zhǐ kǒng shì gāo táng mèng zhōng shén